Trang chủ » Chia sẻ
Chia sẻ

Trải nghiệm của cha mẹ khi có con đi học ở Hướng Dương

Con Trai!
Hôm qua về, mẹ thấy bố khoe con đi học về ăn hết liền 3 quả chuối!
Chiều mẹ đi đón con, thấy cô Loan kể chuyện con trai mẹ đi học giờ bạo dạn lắm, nghịch lắm, lại còn trêu cả bạn.
Thế là mẹ chẳng còn sợ tự kỷ nữa nhé!!!
Lâu lâu mới nhìn thấy con, hai má dạo này trộm vía phúng pha phúng phính, trắng trẻo, đẹp trai và nhanh nhẹn hơn trước nhiều.
Mẹ cũng yên tâm phần nào!
Mẹ nhớ!
Những ngày đầu tháng 6, con mới cấy xong ĐCOT, con bắt đầu đi học mẫu giáo ở trường mầm non Hướng Dương của bác Hao Nguyen Bich. Ngày ấy con còn là một cậu bé "xém tự kỷ".
Con nhút nhát, con hay khóc nhè, con đi không vững, không biết chơi đồ chơi. Con chẳng biết chơi bất cứ thứ đồ chơi gì, con không thích ô tô mà cũng chẳng thích xếp hình.
Có gọi " Toàn ơi" khản cả cổ thì con vẫn cứ không thèm quay lại, con không phản xạ với bất cứ thứ âm thanh nào hiện hữu, cho dù với mức âm thanh đó con hoàn toàn nghe được!
Mẹ chưa từng thất vọng. Mẹ sốt ruột đôi chút vì lo rằng với tình trạng hiện tại, con hoàn toàn có thể rơi vào trạng thái tự kỷ!
Nhờ được sự động viên, giúp đỡ tận tình của mọi người. Bác Hảo, bác sĩ Xuong Nguyen, chú Vo Thanh Hoang. Mẹ bắt đầu đưa con đi học ở trường mầm non Hướng Dương của bác Hảo.
Nói gì thì nói chứ, mẹ chưa cần phải theo dõi hay suy ngẫm gì ở đâu xa. Ngày đầu đưa con đến lớp, mẹ thấy lớp gì mà đông giáo viên, học sinh thì ít. Vậy là chắc chắn con trai mẹ sẽ được quan tâm nhiều rồi...
Ở các trường khác, 1 lớp có 2 giáo viên và 30 học sinh. Còn ở đây, lớp của con có đến 7 giáo viên: cô Loan, cô Huệ, cô Dung, cô Huyền, cô Trang, bác Hảo, cô Thu. Trong khi đó, lớp lại chỉ có 10 bạn học sinh và một số bạn đã được sang trường hòa nhập thì chỉ lên lớp khi có tiết học nhóm!
Vậy là mẹ chẳng phải lo rằng bữa ăn không có người xúc cho con. Chẳng còn lo giờ ngủ không có người ôm con. mẹ yên tâm tuyệt đối.
Nhưng bố thì khác, bố lo lắng, bố vẽ ra đủ viễn cảnh để lo lắng.
Nhưng những gì bố mẹ nhận được sau tháng đầu tiên con đi lớp là câu trả lời cho cả bố, và mẹ!
Chưa cần nói đến 1 tháng, trong nửa tháng đầu. Con trở thành một đứa trẻ khác. Sự lo sợ chứng tự kỷ hay rối loạn của mẹ vơi dần. 
Con bắt đầu biết cầm đồ chơi, chơi đồ chơi, con thích chơi ô tô, thích chơi vòng và bắt đầu biết tham gia hoạt động nhóm.
Con không túm ống quần mẹ mỗi khi mẹ đưa con ra ngõ chơi cùng bọn trẻ con ở xóm. Con bắt đầu cầm cái " rây lọc" chạy theo lũ trẻ con hàng xóm để chơi giống các bạn.
Sau 1 tháng, con cao lên 1 phân và tăng được 3 lạng.
Con bắt đầu cóphản xạ với âm thanh to, con chơi trốn tìm với bố. Mỗi lần bố hay mẹ gõ cửa là con ra mở cửa cho bố mẹ, con biết rùng mình khi bị bố hay mẹ quát mắng...
Cho tới giờ phút này, con đã đi học được 5 tháng.
Nhìn lại chặng đường đã đi, con trai mẹ đã trưởng thành lên nhiều!
Con cao lên 6cm, con tăng thêm 1kg. Nhờ các cô, con đã ăn cơm thuần thục. Có thịt, có rau. Có bữa, mẹ xúc cho con hết cả một bát đầy ú ụ.
Con vui vẻ, hòa đồng và biết chơi cùng các bạn. Thậm chí,con còn đùa bạn, về nhà thì trêu bố, trêu bà rồi cười khanh khách.
Con bắt đầu hiểu ra nhiều điều về âm thanh cuộc sống. Mẹ yêu lắm cái hình ảnh con khoanh tay, mồm tròn vo để " ạ" mỗi khi muốn xin mẹ thứ gì đó!
Mỗi bữa cơm, con biết chia đũa, chia bát cho từng thành viên trong gia đình. 
Bố mẹ đã sai được con nhiều việc lẻ tẻ.
Hôm rồi về bà ngoại, mẹ chỉ cho con con bò. Mẹ bảo" con bò đấy con, con bò kêu ùm bò". Mẹ thấy con chỉ theo, và phát ra thứ âm thanh mà mẹ nghe không rõ.
Mẹ mừng lắm!
Chặng đường mình đang đi cũng đã qua đoạn đầu rồi con ạ!
Mẹ chẳng sốt ruột khi con không chịu nói, mẹ chỉ cầncon hiểu " con bò đâu" " bố đâu" " mẹ đâu" và v..v. Mọi điều trong cuộc sống, con chỉ cần hiểu. Rồi khi cần thiết, con nói ra cũng chưa muộn!
Qua đoạn đầu, chặng đường tiếp theo còn muôn vàn khó khăn, gập ghềnh, vất vả.
Bố và mẹ luôn vững tin vào con, yêu thương con. Các cô, các chú,các bác luôn ở bên, giúp đỡ như vậy, mẹ tin. Con trai mẹ sẽ vượt qua tất cả, tìm lại âm thanh, tiếng nói cho mình!
Gia đình cảm ơn chân thành, sâu sắc, vô cùng sâu sắc tới bác Hảo, bác Xương, chú Hoàng, chú Hải, các cô: cô Thu, cô Huyền, cô Loan, cô Huệ, cô Dung, cô Trang, cô Lành, cùng các cô ở trung tâm chăm sóc sức nghe Hear life, Medel. Cảm ơn Mr. Angelo Arriola. Thanks you so much!. 
Cảm ơn mọi người. Cho dù đã từng là những người không quen biết, nhưng với cái tâm tận tụy với nghề, yêu thương trẻ khiếm thính như con. Mọi người đã cho gia đình em cảm thấy mọi người là gia đình của chúng em, là những trái tim không thể thiếu với gia đình em và với bé Toàn.
Chân thành cảm ơn!

Nguồn: Fb: Lương Hồng Giang