Trang chủ » Chia sẻ
Chia sẻ

Những dòng tri ân của 1 phụ huynh đối với các cô giáo nhân ngày 20/11

Nhân dịp kỷ niệm, tri ân ngày nhà giáo Việt Nam !
Em xin gửi lời cảm ơn chân thành, sâu sắc nhất tới những con người đang miệt mài đồng hành cùng cái chữ, cảm ơn những con người làm nghề cao quý " Nhà Giáo".
Cảm ơn chân thành những cô giáo đã dạy dỗ em trong suốt quãng thời gian 20 năm qua!
Cảm ơn sâu sắc những cô giáo đã và đang vượt khó cùng mẹ con em, dạy dỗ Khánh Toàn thành con người giống bao người.
Cho em gửi lời tri ân sâu sắc đến cô Nguyễn Bích Hảo. 
Người cho em hiểu ra nhiều vấn đề từ những ngày em vấp ngã trên con đường đưa Khánh Toàn đến với âm thanh.
Người luôn dùng cái tâm của mình yêu thương mọi trẻ khiếm thính vô điều kiện, và yêu thương Khánh Toàn của em như đứa con dứt ruột cô sinh ra
Người đỡ đầu mẹ con em, nâng bước, chỉ đường cho mẹ con em từng bước, từng bước..
Có nói lời tri ân, lời cảm ơn bao nhiêu em cũng chưa từng thấy đủ cho những gì nhận được từ cô.
Em từng trách mình rằng em làm được gì để cô hiểu em mang ơn cô nhiều thế nào. Thôi thì chỉ biết giữ trong lòng, tôn trọng, yêu thương cô. Và coi cô như chính người thân của em, của Toàn.
Suốt những tháng ngày khó khăn, chính cô giúp đỡ em, giúp đỡ Toàn cùng những em bé khiếm thính mà không có điều kiện trang trải học phí.
Cô làm phúc nhiều hơn làm việc. Trong suốt 20 năm trời dành cho trẻ khiếm thính.
Nhớ những ngày tháng mới sinh Toàn, em còn mới chỉ biết đến cô qua nich bichhao trên webtretho. Không quen biết, nhưng cô đều đặn email lại cho em hàng ngày với những thắc mắc của em về trẻ khiếm thính.
Nhớ những tháng ngày không biết gì về điện cực ốc tai, cũng chính cô giúp em biết tới chương trình giúp đỡ của hãng để em quyết tâm cấy cho con bằng mọi giá
Nhớ những ngày hè tháng sáu năm 2013. cho suốt tới ngày hôm nay, em nhận được quá nhiều sự giúp đỡ về kinh tế, vật chất, tinh thần, lời khuyên, lời dạy bảo của cô dành cho hai mẹ con.Cô giúp em bằng mọi giá, miễn là con em được đi học. Có những khi, cô còn đau đầu tính toán hơn em để làm sao, làm cách nào giúp em mà có thể cho con đi học.
Cho tới ngày hôm nay, em không dùng được ngôn từ gì để cảm thấy đầy đủ cho những tình cảm mà em dành cho cô.
Và trường Hướng Dương mãi là ngôi nhà thứ hai của Toàn.
Ngày hôm qua, em rơi nước mắt khi nhìn lại bức ảnh con chơi đùa cùng các bạn, học vẽ cùng cô Loan.
Cũng chính thời điểm bây giờ, sau khi trải qua những môi trường khác nhau. Cũng chính con trai cho em hiểu rằng Hướng Dương mới là nhà, Hướng Dương mới là ngôi trường con trai cảm thấy yêu thương nhất. Bởi lẽ một tuần con về trường học một buổi, thì ngày đó chính là cái ngày con ê a, con cười con nói, thậm chí con hát theo giai điệu mà không thành câu thành từ. Con vui vẻ hơn những ngày khác.
Cũng chính ngôi trường hướng dương là nơi em cảm thấy yên tâm nhất, vui vẻ nhất. Bởi nơi đây không cần vật chất, không cần quen biết, không chửi mắng, không đánh đập, không cầm cổ áo con lôi đi, không mặc kệ con..... Nơi đây luôn trìu mến, ấm áp và yêu thương con.
Nhân ngày nhà giáo Việt Nam. Em chúc cô phải luôn khỏe mạnh, luôn mạnh mẽ và em tin chắc rằng cô đang làm tất cả để đấu tranh cho trẻ khiếm thính được phát triển theo đúng mức, đúng tuổi. Hòa nhập được tốt nhất ...
Chân thành cảm ơn cô.... vì tất cả... em và Toàn luôn biết ơn cô!
Gửi lời cảm ơn sâu sắc đến cô Loan, cô Huyền, cô Trang. cô Trang chắc là người nghiêm khắc với Toàn nhất, cho dù là ít tiếp xúc với Toàn nhất. Nhưng có lẽ những gì cô dạy Toàn, Toàn đều đã làm được. Nhớ những ngày đầu đi học, nhờ có cô mà Toàn mới " ăn tốt" được như bây giờ. Biểu tượng cảm xúc smile
Cô Loan: Nghề giáo vất vả lắm, nhưng chị an tâm tuyệt đối mỗi khi gửi con cho em trông. Em không bao giờ " mặc kệ" con, không gay gắt chửi. Em có cáu đến mấy thì cũng chỉ nói to tiếng với chúng nó một chút chứ còn chẳng đến mức mắng. Nghề giáo nhiều ức chế, nhưng chị chưa từng nhận ra sự khó chịu khi dạy lũ khó bảo như Toàn. Với cô giáo trông trẻ, trong mắt chị, em là người tuyệt vời nhất. Chị không thể quên hình ảnh em dạy các con, chị cũng luôn mong rằng em gắn bó với trường Hướng Dương thật lâu, để chị có cơ hội cho Toàn làm học trò của em... cảm ơn em vì đã chăm sóc, dạy bảo Toàn nhà chị trong suốt thời gian qua..
Cô Huyền: Nói sao nhỉ, chắc là sẽ bám đít mãi, mãi cho tới khi Toàn lấy vợ, cô Huyền già. 
Cô giáo gì mà cứ yêu thương học sinh quá nhiều thế. cứ hôn hít học sinh tranh phần của bố mẹ thế. 
Đùa thôi, nhưng sự thật là cảm ơn em vì đã yêu thương Khánh Toàn như con mình, dành cho Khánh Toàn những gì tốt nhất và chẳng ngần ngại gì dạy Toàn. chị cũng biết Toàn yêu thương cô Huyền nhất, 
Nếu không có em yêu thương, dạy dỗ, giúp đỡ Toàn và chị. Chắc Toàn cho tới giờ vẫn còn chưa hiểu âm thanh là gì, còn khó khăn và nhiều chông gai. Hãy luôn bên cạnh Toàn và chị,.. chị cảm ơn em về tất cả.
Cảm ơn cô Nguyễn Thu Hà trường Xã Đàn , bởi em quá hiểu những cô giáo như chị là những con người dùng cái Tâm để làm việc, và hết lòng vì các con. Giá mà lớp lớp giáo viên nào cũng được như chị, như cô Hảo .
Cảm ơn cô Linh trường Xã Đàn đã và đang chăm lo, yêu thương Khánh Toàn từng chút một!
Và cảm ơn cô Ngọc trường Xã Đàn
Chân thành cảm ơn!
Chúc các cô luôn hạnh phúc, vui vẻ, tươi trẻ và yêu nghề, mến trẻ!

Nguồn: Chị Lương Hồng Giang là mẹ bé Khánh Toàn và chủ tịch câu lạc bộ cha mẹ trẻ khiếm thính