Trang chủ » Chia sẻ
Chia sẻ

Lời chúc mừng sinh nhật của mẹ dành cho con trai bị khiếm thính qua các năm

Khi bé 1 tuổi

Chúc mừng sinh nhật con trai mẹ - Nguyễn Khánh Toàn!
Con yêu, ngày này của một năm trước. Mẹ đang đau lắm. Vừa đau, vừa buồn ngủ. Vì con làm mẹ đau không ăn không ngủ từ ngày 20 – 11, cho đến chiều nay 17h17’ thì con trào đời.
Mẹ vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy. Cái lúc mẹ nằm trên bàn đẻ chuẩn bị vượt cạn, tay mẹ vẫn lăm lăm chiếc điện thoại nt cho bố con.Bố động viên mẹ “ em cố lên, em làm được”.
Rồi tim thai xuống thấp. Bác sĩ sợ suy tim, cho mẹ thở máy ô xi để con mẹ không bị mệt.5 phút sau tháo máy. Con thúc mẹ mạnh lắm. Mẹ nt cho bố “ anh ơi! Bắt đầu rồi!Em sẽ làm được”
Lần thứ 1 con chưa ra, lần thứ 2 bác sĩ nói” Rồi, 1 hơi nữa thôi!”. Mẹ cố dùng hết sức.Con ra nửa thân trên. Rồi cố lần nữa. Vậy là con ra ngoài an toàn. 3 vòng dây rốn quấn cổ. Lúc này bác sĩ của ca đỡ đẻ phải chính tay đến gỡ dây rốn vì bất ngờ quá. Siêu âm đâu có thấy. Rồi cố lần nữa. Vậy là con ra ngoài an toàn. Con được lau người, được nằm lên cân với số kg 2.5kg. Rồi bác sĩ đặt con lên bụng mẹ “ Ôm con đi, con em đấy. Giống ai?”. Sau đó phải tét đít con mấy phát liền con mới khóc. Mà lì lắm. Chỉ khóc é é rồi thôi nhé
Mẹ hạnh phúc lắm. Nước mắt mẹ rơi thánh thót. Mẹ nt ngay cho bố. “ anh ơi. 17h17’. Con 2.5kg. Em làm được rồi…” – Bố bảo “ em giỏi lắm. em mệt ko”
Mẹ chẳng thấy mệt, chẳng thấy đau, chẳng thấy sợ nữa. Mẹ thấy hạnh phúc vô cùng, thấy phấn chấn, hồ hởi. Chỉ muốn được gặp lại con
Mẹ về giường nằm. y tá mang con đến. Con bĩnh phân xu ra hết áo và tã. Thế mà cái mồm cứ há ra. Huơ huơ tìm ti mẹ. Lúc đấy thấy con háu ăn lắm.
Lần đầu tiên mẹ ôm con cho ti, bỡ ngỡ và lạ lẫm. Nhưng cảm thấy thích lắm. Từ khi đó,mẹ thấy cuộc sống của mẹ có ý nghĩa …..
3 tháng 10 ngày đầu nuôi con với đầy sự vất vả. Con khóc bất kể là ngày hay đêm , ko cách nào dỗ được. Bố, mẹ, bà ngoại phát ốm với con. Nghĩ lại mẹ sợ vô cùng
Ấy rồi cũng qua. Hết time ấy, con ngoan đến lạ. mỗi tội vẫn ghê gớm và lì lợm như thế
Cho đến nay, con đã tròn 1 tuổi.
Cái ngày thiêng liêng ấy lại đến. Mọi cảm xúc lần đầu tiên nhìn thấy con lại ùa về với mẹ.
Con mẹ đã được sinh ra trên cõi đời này. Khi ấy con khóc, nhưng con lại làm người khác phải mỉm cười. Đó là ý nghĩa của cuộc sống, và con là ý nghĩa sống của mẹ!
Nay con đã chập chững biết đi, mẹ dìu con từ những bước đi đầu tiên, và con yêu dấu. Mẹ sẽ dìu tay con đi hết quãng đường còn lại.
Khi con vấp ngã, con luôn nhớ, mẹ sẽ luôn là người nâng con dậy như bà ngoại đã làm với mẹ!
Con trai mẹ luôn khỏe mạnh, sống có tình người, vững bước trong tương lai và may mắn trọn cuộc đời con nhé
Mẹ yêu con hơn cả chính bản thân mẹ, và ba con cũng thế!
Chúc mừng sinh nhật con yêu!

Khi bé 2 tuổi

Chúc mừng sinh nhật chàng trai của tháng 11. Con trai yêu của mẹ!
Con yêu, ngày này hai năm trước, mọi thứ như vừa mới chỉ xảy ra thôi. Cảm giác đau đớn, cảm giác hồi hộp, cảm giác hào hứng, rồi hơn cả là cái cảm giác hạnh phúc khi lần đầu tiên được gặp mặt con....
Ấy vậy mà mẹ và bố cũng đã " chiến đấu" với con được 2 năm rồi....
Chúc mừng sinh nhật con trai tròn 2 tuổi!!!
2 năm với bao nhọc nhằn vất vả, 2 năm với bao lo toan bộn bề, 2 năm với bao cảm xúc khó nói thành lời.... nhưng thứ cảm xúc bao trùm là tình mẫu tử của bố mẹ dành cho con ngày càng lớn...
2 Năm thôi, nhưng là quãng thời gian con thay đổi từng ngày,mỗi một ngày mở mắt ra, bố và cả mẹ lại thấy thêm những điều mới mẻ ở con để hạnh phúc, vui mừng và tự hào khi có con.
2 năm để cảm ơn con vì đã sinh ra trên đời này, mang lại cho bố mẹ hạnh phúc....
Con trai yêu của mẹ!
Mẹ không biết gọi con là gì.... có hay chăng con là thiên thần....mà cũng chưa đủ vì những điều con mang lại cho bố mẹ còn hơn cả một thiên thần...
Con trai của mẹ tròn 2 tuổi, con ý thức và gọn gàng hơn cả mẹ ( ** trộm vía**)
Con long tong giúp mẹ chăm em, con hí hoáy bắt chiếc tất cả mọi công việc bố mẹ đã từng làm, con bắt trước y hệt và sáng tạo đến mức " buồn cười"
Mọi vất vả, nhọc nhằn tan biến mỗi khi thấy con cười, ba cái trò nghịch ngợm của con...
Mừng con 2 tuổi, bố, mẹ, và cả con hì hụi cả trưa dán tường cho con ngắm.
Hành động thì nhỏ, nhưng tình yêu bố mẹ dành cho con 2 năm qua vả cả trăm năm sau này đều lớn vô vàn
Con trai mẹ thêm tuổi mới hay ăn chóng lớn, ngoan ngoãn, vâng lời bố mẹ, mạnh khỏe và thành tài nhé!
Mẹ yêu con!!!

Khi bé 3 tuổi

Chúc mừng sinh nhật con trai.
22/11/2011 - 22/11/2014
Con trai!
Con là một đứa trẻ vô cùng đặc biệt.
Đặc biệt từ những ngày mẹ còn mang thai con.
Những tình cảm mẹ dành cho con nhiều tới mức mẹ có luôn miệng nói rằng mẹ yêu con vô vàn thì mẹ vẫn cảm thấy không thể diễn tả hết rằng mẹ yêu con đến thế nào.
Thậm chí mẹ còn biết chắc rằng vào ngày mùng 7/3/2010. Mẹ tạo ra con.
Con là một giọt máu gắn liền bên mẹ, con cứ thế lớn dần từng ngày, từng ngày một. Cho đến caai ngày mẹ bị phát ban....
Ngày đó mình đang bùng phát dịch sốt phát ban ghê lắm. Sau khi tắm xong, mẹ thấy người mẹ mẩn hết lên. Mẹ lo sợ và 5h sáng hôm sau mẹ đi khám....
Chưa rõ kết quả, bác sĩ hẹn mẹ 1 tuần sau tái xét nghiệm. Và lúc này, kết quả xét nghiệm là dương tính....
Bố mẹ bắt đầu đấu tranh tư tưởng từ đây. 4h chiều, bố đưa mẹ đến cổng viện phụ sản, tay cầm theo tờ chỉ định "bỏ thai".
Đến nơi thì gần hết giờ làm việc, vậy là bó mẹ đi về. Không làm nữa...
Quãng thời gian sau đó, mẹ và bố quyết định giữ con lại để chờ chọc ối...
Rồi tới ngày chọc ối, bố và mẹ lại quyết định rằng sẽ không chọc ối nữa, sẽ sinh con ra. Con bị sao thì sẽ can thiệp vấn đề đó!
Mang thai con 6 tháng. Mẹ bắt đầu có nguy cơ sinh non, con mẹ lúc này chưa trọn vẹn, con chỉ nặng có 540gram. Tương đương nửa kg.
Mẹ nằm viện chiến đấu 4 tuần. Kim luồn ở trong tay mẹ 24/24. Mẹ truyền salbutamon để giảm cơn co ngày 2 chai. Ngậm 4v salbutamon một ngày. Bác sĩ đến thăm khám liên tục. Nhưng mẹ lo sợ rằng nếu biết mẹ đã từng bị rubella, bác sĩ sẽ không điều trị cho mẹ, vậy là mẹ giấu tiệt bí mật ấy...
Sau 1 tháng, rau không còn bám thấp, mẹ được ra viện và nằm dưỡng thai tại nhà. Thời goan này, bố vất vả nấu cơm, bê cơm lên tận phòng, giặt giũ quần áo và làm hết việc nhà thay cho mẹ. Chỉ mong giữ được con lại...
9 thâng 10 ngày cũng qua. Ngày 20/11/2011 mẹ bắt đầu nhập viện phụ sản.
Cơn đau hành mẹ từ 4h chiều. Mẹ đau khoongbawn, không ngủ được. Cho tới tận 17h20 phút ngày 22/11/2011 con mới trào đời.
Con là con đầu, nên bố vui lắm. Mẹ nt trong phòng đẻ ra là mẹ thấy bố nhắn tin, gọi điện khoe khắp nơi.
Sinh con ra, nữ hộ lý đặt con lên bụng mẹ, mẹ ôm con và thấy yêu con vô cùng.
Con trắng tinh trắng sáng, chẳng màu đỏ mà cũng chẳng màu hồng. Ấy thế mà giờ con vẫn cứ trắng...
Rồi mẹ và con về phòng chờ sau sinh....
Con ị phân su, rồi con bú mẹ tòm tọp cho tới khi con dỗi mẹ vì đang ti ngon lại dứt con ra
Thế rồi!!!
Bác sĩ đến nói con bị rubella bẩm sinh, phải đưa xuống khoa sơ sinh. Lúc này mẹ khóc, bố khóc, vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với con.
Mẹ phải nằm lại viện 3 ngày, nhưng là 3 ngày không có con ở cạnh vì con ở dưới khoa sơ sinh...
Quãng thời gian nuôi con vô cùng vất vả, con khóc 18 tiếng một ngày.không ai có thể dỗ được dù đã đủ mọi cách.
Rồi sau đó, mẹ biết con bị điếc bẩm sinh. Lạ là mẹ không thấy hụt hẫng choáng váng, có lẽ là tại vì mẹ đã chuẩn bị sẵn tâm lý...
Con ạ. Bố Mẹ đã phải cố gắng vô cùng để cấy được cho con. Có những bài viết mẹ xin mọi người giúp lấy con mà sau này mẹ sẽ để lại cho con đọc.
Bố mẹ không nề hà bất cứ việc gì, miễn là dành được cho con những gì tốt nhất.
Và con là mọt đứa trẻ may mắn vô cùng khi có rất nhiều người xung quanh luôn bên cạnh và tạo mọi điều kiện giúp đỡ con
Mẹ vẫn tin "thằng điếc" của mẹ có tài
Mẹ không cầu mong con sẽ mang tự hào về cho mẹ.
Con hãy sống sao để mẹ không thất vọng con nhé.
Thêm tuổi mới, con đã lớn thêm nhiều. Am thanh cuộc sống cũng đã dạy con cách để làm một người đàn ông có ích
Mẹ luôn tin ở con!
Con trai ạ! Bố và mẹ yêu con hơn tất thảy mọi điều!
Hôn con!
Mẹ: Lương Hồng Giang