Trang chủ » Tin giáo dục
Tin giáo dục

Chuyện về một người thầy thuốc

"Có bệnh vái tư phương" - Câu tục ngữ trên từ cổ chí kim vẫn còn nguyên giá trị. “Phương" nào thì cũng là người thầy thuốc, người có thể chữa lành các cơn bệnh, lành bệnh về thể chất từ đó mới có an lành trong cuộc sống nên ta mới có câu “lương y như từ mẫu”.

Có một người thầy thuốc như thế, vẫn miệt mài vì sự an lành của những bệnh nhân, Thầy thuốc ưu tú, Bác sĩ chuyên khoa II Nguyễn Thị Bích Thủy.

Hoạt động trong ngành y đã hơn 35 năm, đã đến tuổi về hưu, an dưỡng, nhưng không cô vẫn vậy, vẫn miệt mài tìm các tài liệu mới, nghiên cứu, dịch thuật để truyền đạt lại kiến thức về thính học cho các thế hệ sau. Kiến thức về ngành y thì mênh mông bát ngát, nhiều chuyên ngành có từ lâu đời nhưng riêng ngành thính học chỉ mới phát triển tại Việt Nam khoảng ba mươi năm trở lại đây. Khoa Thính học đầu tiên được ra đời vào năm 1990 tại bệnh viện Tai Mũi Họng Thành Phố Hồ Chí Minh, các tài liệu trong nước chưa có nhiều, phải sưu tầm, chắt chiu kiến thức từ các chuyến du học, công tác, đào tạo tại nước ngoài.

 Cô bước vào ngành thính học cũng rất tình cờ, sau những năm đầu tham gia học y tại Đức, nỗi nhớ quê hương người thân luôn dây dứt, nhiều khi chỉ muốn bỏ dỡ để trở về, nhưng vì ước nguyện gia đình nên cô đành phải “cố mà học”, nhớ nhà, xa xứ, cộng với tài liệu học về y thì nhiều và khó, cô đã phải cố gắng để hoàn thành tốt các phần thi, riêng về môn tai mũi họng cô may mắn vượt qua được nhờ hôm trước giở đúng phần thính học ra xem, bén duyên từ đó và các cơ hội được tiếp thu nhiều kiến thức hơn mà lại cứ là về thính hoc, cô cười bảo “không phải mình chọn nghề mà nghề tự chọn mình”, và cứ như vậy cho đến nay hơn 35 năm cô theo đuổi và sống cùng với cái nghề ấy, nghề mang âm thanh lại cho mọi người.

Hoàn thành xong khóa học về lại Việt Nam, một bầu trời khó khăn cho những bước chân tiên phong trong ngành thính học. Thính học là gì cũng chưa có ai biết, trẻ bị điếc bẩm sinh ư? Cho học múa dấu, người lớn lãng tai ư? Cho điếc tới khi lìa đời. Trẻ bị điếc bẩm sinh xem như là số phận đã định đoạt như vậy, cam chịu, chấp nhận. Thính học là về nghe, là cảm nhận âm thanh cuộc sống. Cô chia sẻ “Thời bấy giờ dân trí ta còn thấp, nhiệm vụ của cô là phải khai sáng cho họ, làm cho họ tin vào những thiết bị có thể giúp người điếc trở nên nghe được, có thể giao tiếp và nói chuyện được, khó khăn gian nan, phải kiên nhẫn thật nhiều với những bệnh nhân vì khái niệm thính học với họ thật mơ hồ. Cả khu vực miền Nam chỉ có mình cô phụ trách mảng thính học”. Tôi có hỏi cô "Tại sao lúc đó chỉ có mình Cô? Bác sĩ trong bệnh viện nhiều vậy cơ mà?”, trong lời nói có pha chút hờn trách “ có ai chịu theo ngành này đâu, thu nhập thấp, tài liệu ít, phải đi công tác nhiều vì các tỉnh phía nam là cô phụ trách hết. Phải đi công tác thường xuyên, bỏ bê gia đình, cũng xót lắm chứ! Nhưng mình không đi thì ai lo cho tụi nhỏ, nhìn tụi nó tội quá”. Bắt đầu từ ngành học mà mình không chọn rồi theo cô đến bây giờ, cô cười bảo “Là nghiệp rồi em ạ”,

Tuổi cô là đã về hưu rồi, sao cô còn cố gắng đi làm? Sao cô lại chọn một công ty về thiết bị trợ thính để công tác? Vẫn nụ cười trên môi cô nói “Cô là đầu ngành, cô không làm rồi các thế hệ sau biết học hỏi từ ai? Cô làm ở đây ngoài giúp cho các trẻ bị khiếm thính bẩm sinh, các đối tượng nghe kém, cô còn có thể truyền đạt kinh nghiệm cho những người theo sau, có cơ hội để tiếp xúc với bệnh nhân nói cho họ về tầm quan trọng của sức nghe, vì về thính học người dân mình còn hiểu chưa đủ, ngoài ra, cô còn có thể dịch những bài viết chuyên ngành, chia sẻ thông tin, vì chỉ có truyền đạt trên trang giấy mới là những kho tàng lâu đời nhất!.”

Nhìn thấy “tụi nhỏ” cười nói chào hỏi với những câu bình thường đơn sơ mà niềm vui như tuôn tràn vì chỉ mới những tháng trước em còn chưa biết đến âm thanh là gì? Hay những bệnh nhân có thể nghe tốt trở lại sau một thời gian dài “vật lộn” với âm thanh cuộc sống. Những hình ảnh giản dị ấy là động lực, nguồn an ủi và niềm vui để cô đi theo và đi đến cùng con đường mang tên thính học.

Gác lại những câu chuyện về quá khứ, những trăn trở trong cô vẫn còn đang để lửng, Cô mong muốn, thính học sẽ còn được lan rộng và đi sâu hơn nữa với người dân, đội ngũ y bác sĩ có chuyên môn cao về thính học sẽ ngày càng nhiều để thay cô và những người đi trước chăm sóc thính lực cho dân ta.

Việc tầm soát thính lực cho trẻ sơ sinh sẽ được đưa vào quy trình tầm soát nói chung và bắt buộc tại các bệnh viện để bất kì sự bất thường nào đối với thính lực của trẻ sẽ được phát hiện sớm nhất và có các biện pháp can thiệp kịp thời.

Bên cạnh đó là việc bảo hiểm sẽ chi trả hoặc chi trả một phần cho các thiết bị trợ thính, để chia sẽ gánh nặng của bệnh nhân trong việc khôi phục lại sức nghe.

Thầy thuốc, nhưng không phải chỉ là người bác sĩ chữa bệnh, cô còn là một người thầy đang cố gắng truyền đạt hết những kinh nghiệm cho lớp “hậu bối”, mang lại sức nghe tốt cho các bệnh nhân và nâng cao hơn nữa hiểu biết của dân ta về tầm quan trọng của thính học và theo đó cũng nâng cao hơn chất lượng cuộc sống.

 

Nhân ngày Thầy Thuốc Việt Nam, chúng tôi cũng xin gửi lời cảm ơn sâu sắc và chân thành nhất đến Thầy Thuốc Ưu Tú, Bác Sĩ Chuyên Khoa II Nguyễn Thị Bích Thủy vì những cống hiến và thành tựu của bác sĩ đã mang đến cho ngành Y nói chung và lĩnh vực thính học nói riêng. Bác Sĩ đã và đang là một tấm gương sáng về sự lao động miệt mài, về trách nhiệm, về nhiệt tâm để các lớp kế cận học hỏi và noi theo.

Nguồn: phonakvietnam.com