Trang chủ » Chia sẻ
Chia sẻ

TƯƠNG LAI CỦA CON ĐƯỢC XÂY DỰNG TỪ HÔM NAY

TƯƠNG LAI CỦA CON ĐƯỢC XÂY DỰNG TỪ HÔM NAY

PHẦN I
Khi biết con mình bị điếc, sau những trạng thái cảm xúc tiêu cực như sốc, buồn đau, lo lắng…các bậc cha mẹ thường đăt ra những câu hỏi: Tôi phải làm gì để giúp con? Phương pháp dạy nào phù hợp với con tôi? Tương lai của con tôi sẽ như thế nào? Khi nêu ra những câu hỏi này, họ thực sự rât bối rối, rất lo lắng và vô cùng hoang mang. Để trả lời những câu hỏi này đối với các nhà chuyên môn có thể là dễ dàng, nhưng điều những phụ huynh cần nhất lúc đó không chỉ là nội dung câu trả lời mà họ cần có người lắng nghe , chia sẻ, thông cảm và nâng đỡ tinh thần cho họ.
Tôi phải làm gì để giúp con?
Có người cho rằng: tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp con tôi. Tôi sẽ yêu thương con tôi hơn, chăm sóc cho con nhiều hơn. Người này sẽ yêu thương, bao bọc con một cách thái quá. Họ sợ sẽ có những nguy hiểm xảy ra với con. Họ sẽ không yên tâm để con rời khỏi tầm kiểm soát của mình.
Có người thì coi như số phận con phải vậy, nên đành chấp nhận. Họ sẽ sinh thêm những đứa con khác và đặt niềm tin, hy vọng vào đứa con khác.
Theo tôi, cả hai cách trên đều không ổn. Đành rằng là cha mẹ thì ai cũng thương yêu đứa con của mình. Nhưng cách thể hiện tình yêu như thế nào là đúng, là hiệu quả và giúp con phát triển mới quan trọng.
Hãy là người cha mẹ đủ tốt (good enogh parents), hãy yêu con bằng tình yêu giáo dục, hãy tìm và mang lại cho con cơ hội được học tập, được phát triển tốt nhất. Không nên ôm ấp, nâng niu con thái quá, nhưng cũng đừng bỏ quên con với những khiếm khuyết của nó.


PHẦN II

Phương pháp giáo dục nào phù hợp với con tôi?
Có nhiều người quả quyết cho rằng trẻ điếc cần được đeo máy trợ thính hoặc cấy ốc tai điện tử, cần luyện nghe, học nói. Nhưng cũng có nhiều người cho rằng: trẻ điếc cần được học ngôn ngữ ký hiệu, càng sớm càng tốt.
Cho đến nay, cả phương pháp dạy ngôn ngữ nói và dạy NNKH cho trẻ điếc đều đã có những kết quả tích cực, không ai có thể phủ nhận được.
Thực tế hiện nay, khi đưa con đi khám, biết con bị điếc, đa số các gia đình đều nhận được tư vấn từ bác sĩ là cho con đeo máy trợ thính và can thiệp sớm bằng phương pháp nghe nói. Thế là gia đình nghèo cũng phải cố gắng vay mượn, gom góp tiền để mua máy cho con, rồi cho con đi luyện nghe, học nói. Gia đình có điều kiện thì cho con cấy ốc tai điện tử. Có nhiều gia đinh đã thành công, nhiều đứa trẻ đã nghe nói được và có thể hòa nhập tốt.
Nhưng cũng có nhiều gia đình đã thất bại. Sau thời gian dài họ “chạy chữa” bằng cách can thiếp với các thiết bị y tế và học nói, con họ vẫn không nghe, không nói được. Cuối cùng, họ đành chấp nhận cho con học NNKH.
Là cha mẹ, ai cũng muốn con mình có thể nghe và nói giống như những đứa trẻ nghe nói khác. Nhưng chỉ có thể thành công khi con điếc ở mức độ nhẹ, có đeo máy trợ thính hoặc điếc nặng và sâu nhưng được cấy ốc tai điện tử sớm, trong giai đoạn quan trọng cho việc hình thành và phát triển ngôn ngữ của não bộ.
Nếu con điếc nặng và sâu mà đeo máy trợ thính không hiệu qủa, gia đình không có điều kiện cấy ốc tai điện tử sớm hoặc vì những lý do khác không thể can thiệp được thì cách tốt nhất là cho con học NNKH – ngôn ngữ mẹ đẻ của người điếc, càng sớm càng tốt.
Tôi đồng ý với ý kiến của chị Nguyễn Bích Hảo – Giáo viên trường Xã Đàn: để xác định phương pháp nào là phù hợp với con, các bố mẹ cần xác định được khả năng của con, mức độ điếc và đặt mục tiêu.
Tôi cũng đồng ý với Dương Phương Hạnh: “mục đích là phát triển giao tiếp” ở trẻ. Vậy dù dạy trẻ bằng phương pháp nghe nói hay NNKH thì mục đích của chúng ta là giúp trẻ có khả năng giao tiếp. Giao tiếp với người thân, giao tiếp với bạn bè, thầy cô, giao tiếp để học tập, giao tiếp để phát triển.
Một ví dụ nho nhỏ:
Ở lớp con tôi, có hai bé đều bị điếc nặng và sâu. Một bé có bố mẹ là người điếc (trẻ thứ nhất), một bé có bố mẹ là người nghe nói(trẻ thứ 2). Đứa trẻ điếc thứ nhất được giao tiếp và học NNKH của bố mẹ ngày từ khi lọt lòng. Đứa trẻ thứ hai, bố mẹ nó cũng đã cố gắng tìm mọi biện pháp để giúp con, nhưng con vẫn không nghe nói được. Khi vào lớp 1 bé mới bắt đầu được học NNKH. Cuối năm học, kết quả so sánh giữa hai bé cho thấy sự khác biệt rõ ràng: Đứa trẻ có bố mẹ điếc giao tiếp tốt hơn, thông minh và kết quả học tập dẫn đầu lớp. Trong khi đứa trẻ có bố mẹ nghe nói, khả năng giao tiếp rất kém, kết quả học tập kém.
Vì vậy, là một phụ huynh có con điếc, tôi cũng đã từng đặt ra và đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi như vậy. Tôi cũng tham gia nhiều hội thảo, buổi nói chuyện chuyên đề, gặp gỡ nhiều phụ huynh khác. Tôi thấy họ cũng giống tôi, cũng canh cánh bên lòng câu hỏi đó. Khi gặp chuyên gia, họ luôn muốn được nghe câu trả lời. Nhưng sẽ không có câu trả lời nào là tuyệt đối. Các chuyên gia có thể phân tích, đưa ra các giải pháp và cuối cùng chính cha mẹ mới là người quyết định lựa chọn phương pháp nào phù hợp với con mình.
Tôi rất tin tưởng và khâm phục chị Dương Phương Hạnh. Chị là một người khiếm thính thành đạt. Chị đã và đang làm rất nhiều việc vô cùng ý nghĩa cho cộng đồng người điếc/khiếm thính. Chị có khả năng truyền ngọn lửa niềm tin và hy vọng về một tương lai tươi sáng của trẻ điếc cho bất cứ ai gặp chị và nghe chị nói.
Tôi cũng rất tin và kính trọng chị Nguyễn Bích Hảo. Chị là một giáo viên có kinh nghiệm lâu năm tại một trường gần 40 năm dạy trẻ điếc. Chị có một cái tâm trong sáng, nhân hậu và có “con mắt nhà nghề”. Chị bảo bé này nên đeo máy trợ thính, nên luyện nghe, học nói. Nếu nghe theo chị thì chắc chắn sẽ thành công. Nhưng có bé chị lại nói: nên cho con học NNKH thì phù hợp hơn.
Trước khi quyết định lựa chọn phương pháp giáo dục cho con mình, tôi nghĩ các cha mẹ nên xin tư vấn từ những chuyên gia như chị Hạnh và chị Hảo.

PHẦN III

Tương lai con tôi sẽ như thế nào?
Khi mới phát hiện con mình bị điếc, tôi cũng đã đặt ra câu hỏi và đi tìm câu trả lời cho câu hỏi của mình bằng việc tìm những câu chuyện có thật về những người điếc thành đạt và có cả những câu chuyện đau lòng về những phiên tòa câm lặng, những người điếc bị lạm dụng…Tôi lo lắng, hoang mang và hy vọng con mình sẽ có một tương lai theo hướng tích cực. Và rồi tôi biết một điều: Tương lai của con ra sao phụ thuộc vào việc con được giáo dục như thế nào ở ngày hôm nay.
Tôi cảm thấy có niềm tin ở tương lai của con mình hơn khi tôi được gặp những người điếc thành đạt như anh Nguyễn Tuấn Linh-Chủ tịch Chi Hội Điếc Hà Nội; Đỗ Hoàng Thái Anh-Phó chủ tịch Chi Hội; Phan Ngọc Viêt – Phó chủ tịch Chi Hội; Bạn Đặng Trần Thành – Giám đốc công ty Năm Màu – Công ty sản xuất hàng công mỹ nghệ xuất khẩu; Nguyễn Thái Thành- Giám đốc Công ty cổ phần làm đẹp, những thầy cô giáo điếc, những chuyên gia về tóc, trang điểm, nấu ăn, điêu khắc…
Tôi cũng may mắn được đến thăm Công ty, cửa hàng của những đôi bàn tay vàng câm lặng tạo nên những tuyệt tác công mỹ nghệ, những tác phẩm tóc nghệ thuật hay xưởng mộc của vợ chồng một người điếc ở Thạch Thất, cà phê ký hiệu, thậm chí là quán trà đá ký hiệu. Có biết bao nhiêu người điếc được học việc, được tạo công ăn việc làm và tạo dựng cửa hàng của riêng mình.
Vì vậy, nếu trẻ có thể học nghe và nói, có thể hòa nhập được thì tương lai của các bé sẽ được mở rộng hơn. Những bé điếc vẫn có thể có một tương lai tươi đẹp. Ở Miền Nam, có Đại học Đồng Nai – đào tạo cấp 3, cao đẳng, đại học cho người điếc. Ở Miền Bắc, có trường Cao đẳng Sư phạm Mẫu giáo TW – đạo tạo cấp 2 – 3 cho người điếc. Trong tương lai sẽ có chương trình đạo tạo trung cấp, cao đẳng và đại học cho người điếc ở Miền Bắc.
Điều quan trọng, tương lai của con sẽ được xây dựng từ hôm nay. Tương lai của con nằm trong tay của những người cha người mẹ như chúng ta. Chúng ta hãy kết nối với nhau, cùng nhau chia sẻ, cùng nhau tìm ra cách giáo dục phù hợp nhất với con mình và mang lại cho con mình những cơ hội học tập tốt nhất.
Chắc chắn tương lai của các con chúng ta sẽ tươi sáng. Tôi tin là như vậy!

Nguồn: FB: Ngọc Nguyễn