Trang chủ » Chia sẻ
Chia sẻ

Tâm sự của người mẹ nuôi con khó nhọc

Con yêu!

Vậy là đã hơn 2 năm kể từ ngày thiên thần bé nhỏ của mẹ ra ra đời, cái ngày mà mẹ đã phải đau đớn quằn quại hơn 4 tiếng đồng hồ, cuối cùng vị dây rốn của con quá ngắn nên không thể sinh bằng đẻ thường được, lại phải nhờ đến sự trợ giúp của dao kéo mổ để lấy con ra. Mẹ đã phải chịu bao ngày đau đớn vì vết mổ không được lành.
Thì con lại không ngoan, 3 tháng đầu tiên con chỉ thức đêm và cũng hay khóc. Đêm nào mẹ cũng thức để ngồi hoặc đứng bế con, lúc đấy mẹ luôn mong ước có 2 đêm được ngủ, nhưng vì con nên mẹ đã luôn cố gắng ... 
Đến khi con được 8 tháng thì mẹ đã rất hạnh phúc vì từ đầu tiên con gọi là "Mẹ", nhưng chỉ được 2 tháng thôi thì con không gọi nữa và mẹ bắt đầu lo lắng. Con vẫn ê a như những bạn khác chỉ có điều gọi thì không quay lại. Đến khi con được 12 tháng thì vẫn không thấy con nói gì, mẹ đã đưa con đi khám. Khi đo thính lực cho con, mẹ thấy các bác sĩ lắc đầu nên mẹ lo lắm.
Vì con ngủ không say nên phải đo đến 3 -4 lần. Khi có kết quả, bác sĩ gọi cả bố mẹ vào phòng để trao đổi kết quả. Mẹ đã không dám tin ở câu "Con em điếc sâu ở mức độ 110 dB, cả 2 tai". Mẹ đã nghẹn lại và không hỏi thêm được gì.
Mẹ đã cố ôm chặt con hơn, mẹ cũng đã không thể khóc được vì không muốn tin đó là sự thật. Khi về đến nhà, mọi người hỏi "con có sao không" và lúc này nước mắt mẹ tuôn rơi, rơi đến mức không thể kìm hãm được. Sau đó bố mẹ nghỉ làm để đưa con đi khám và đo lại thính lực ở các Bệnh viện trong thành phố. Vì khi đo bắt buộc con phải ngủ say nên cả nhà phải dậy từ 5h sáng, con thì khóc lóc ăn vạ đến khi đo thì con ngủ vẫn không say nên không thể đo được.
Thật không may là con lại bị viêm tai nên bắt buộc phải chữa khỏi mới có kết quả chính xác. Cuộc vật lộn với việc khám bệnh kéo dài 2 tuần liền, cầm kết quả của 4 bệnh viện với cùng kết luận: Điếc sâu cả 2 tai. Mẹ bắt đầu nghỉ hẳn ở nhà với con và tìm bác sĩ tư vấn. Đêm nào mẹ cũng khóc, khóc đến mức không thể khóc hơn được nữa. Và mẹ đã quyết định mua máy trợ tính cho con, nhưng ở mức độ quá sâu nên con không có phản ứng gì cả. 
Mẹ quyết định phải cấy ốc tai điện tử cho con, chi phí cuộc phẫu thuật và tiền máy quá cao đến mức mẹ chưa bao giờ nghĩ đến. Bố mẹ đã nghĩ đến chuyện bán nhà để phẫu thuật cho con, cho con được nghe thấy âm thanh như bao bạn khác. Đang lúc cùng quẫn thì điều may mắn đã đến, đó là có sự giúp đỡ mà mẹ không bao giờ quên được của ông bà. Ông bà đã huy động toàn bộ số tiền có được sau bao năm dành dụm. Vì con mẹ quá yếu, nên đã phải chăm chút từng tý một để con có thể đủ sức cho lần phẫu thuật.
.... Đến khi con được 18 tháng thì cuộc phẫu thuật bắt đầu. Ngày 27 tháng 9 năm 2012, bố mẹ đưa con vào nhập viện. 10 giờ sáng ngày hôm sau, sau khi được bác sĩ gây mê và đưa vào phòng mổ, mẹ ngồi ngoài chờ con mà sao thấy đau quá. 1 lần nữa sau hàng ngàn lần, mẹ lại tự trách mình không thể sinh con ra bình thường như những đứa trẻ khác, mà ông trời lại lấy đi dôi tai của con. Con mẹ đã phải chịu 18 tháng trời trong thế giới không tiếng động, không âm thanh, không giai điệu. Còn nỗi đau nào đau hơn thế. 
Mẹ ước giá như có thể thay thế được cho con... Gần 3 tiếng đồng hồ trôi qua, giáo sư mổ người Malaisia bước ra khỏi phòng mổ và mỉm cười, linh cảm cho mẹ biết rằng ca mổ đã thành công. Niềm vui vỡ òa, mẹ như được sinh ra lần thứ 2. 
Con được đưa ra trên giương bệnh nhưng không chịu nằm yên, con khóc và tìm mẹ. Mẹ đã chạy lại ôm con và bế con lên. Trong cơn mê mà con vẫn cố ôm chặt mẹ.... Rồi con yêu của mẹ cũng phải đau đớn nằm viện hơn 1 tuần mới được xuất viện. Khi về nhà con gầy lắm, mặt mũi phờ phạc vì đã mất nhiều máu cho đợt phẫu thuật. Nhìn con mẹ hình dung ra 1 chiến binh tý hon, đã dũng cảm vượt qua trận chiến với dao và kéo.Sau phẫu thuật 1 tháng thì bắt đầu khởi động máy, sau 2 tháng thì con đã nghe và có phản ứng với tiếng gọi của mẹ, những tiếng gõ cửa, còi xe, hay tiếng động mạnh.
Cứ tưởng mổ xong là thôi nhưng còn cần được can thiệp về mặt ngôn ngữ nên 2 mẹ con lại bắt đầu 1 cuộc chiễn mới. 2 mẹ con lại đưa nhau đi học kỹ năng nói. 2 tháng đầu con không hợp tác, chỉ khóc lóc mỗi khi gặp cô. Về đến nhà mẹ cũng nói nhiều lắm, cái gì cũng nói, lúc nào cũng nói. Tuy con không nói theo mẹ nhưng mẹ mong rằng con có thể nghe thấy những lời của mẹ. Đến giờ đã được 7 tháng nhưng con cũng chỉ nói được vài từ: Mẹ mẹ, ba ba, a, i, măm măm, đi ... Mẹ đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi vì con yêu của mẹ đã biết nói. Cảm ơn Medel, cảm ơn ốc tai điện tử đã giúp con nghe được âm thanh cuộc sống, đã tái sinh mẹ lần 2: Con đã có được đôi tai của mình.

Mẹ con mình cùng phải cố gắng nhé, còn phải cố gắng nhiều lắm con ạ.

Mẹ yêu con.