Trang chủ » Chia sẻ
Chia sẻ

Tâm sự của một người mẹ

Ngày 25/7/2002 – Tôi hạnh phúc trong niềm vui được làm mẹ. Cháu Nguyễn Ngân H.. sinh ra trong sự yêu thương của hai gia đình nội, ngoại. Đặc biệt cháu là niềm vui lớn nhất của vợ chồng tôi.

Cháu Ngân H. sinh ra bị nhẹ cân. Cháu yếu ớt hơn nhiều so với bạn đồng trang lưá. Sáu tháng mới mang nổi đầu, 9 tháng mới biết ngồi. Cháu không lẫy, không bò. Chúng tôi hy vọng một ngày kia cháu sẽ phát triển giống như các bạn đồng trang lứa.

Chúng tôi vẫn vẽ lên trước mặt một bức tranh đầy hạnh phúc: Con của chúng tôi sẽ biết đi những bước di chập chững đầu tiên, nó sẽ cất tiếng nói bi bô đầu tiên… Thế nhưng hạnh phúc cứ né tránh chúng tôi. Mười sáu tháng cháu mới tập đứng. Mười tám tháng cháu mới lẫm chẫm biết đi. Điều tệ hại hơn cháu không hề cất tiếng bi bô nào cả. Suy nghĩ về sự phát triển chậm đã tiêu tan, bởi vì mọi tiếng động cháu đều không nghe được. Không thể tin rằng điều đó là sự thật: “Con mình bị điếc câm ư?”. Câu hỏi đó cứ day dứt ám ảnh gia đình chúng tôi trong nỗi buồn mênh mông.

Tò mò và lặng lẽ, tôi đi tới một trường dạy trẻ điếc, nhưng mới tới cổng trường nước mắt tôi đã trào dâng… nhìn thấy các học sinh lớn rồi mà cứ u ơ nói với nhau những cái gì mà chẳng ai hiểu, bọn trẻ cứ khoa chân múa tay khi tôi dừng xe lại… Tôi không hiểu chúng nói cái gì hết mà chỉ hiểu thêm rằng: Đấy tương lai của con mình là thế đấy … lại lặng lẽ về nhà với lòng đau quặn sót.

Tia hy vọng được lóe lên từ hôm tôi gặp cô giáo Nguyễn Bích H. – một cô giáo của Trung tâm can thiệp sớm. Lúc đó cháu H. 20 tháng tuổi. Cô hướng dẫn tôi tiếp cận với các chương trình về thính học và tư vấn cha mẹ của trung tâm về phương pháp dạy nghe – nói cho cháu…

Hai tháng, bốn tháng, rồi sáu tháng, dần dần tôi đã biết cách và thường xuyên chơi, trò chuyện … và cả hát với cháu nữa. Cháu thích đôi máy trợ thính đeo trên tai lắm, cháu không bao giờ chịu bỏ máy ra đâu. Niềm vui của tôi cứ tăng dần lên bởi nhìn thấy sự tiến bộ rõ rệt của cháu. Bố đi làm về cháu đã nghe thấy tiếng bim bim của xe máy – chạy ra – đầu gật gật – miệng ạ ạ chào bố. Nhìn đôi môi xinh xắn bắt đầu cất những tiếng nói đầu tiên mà tôi cảm thấy yên tâm và chắc chắn con mình sẽ không cần phải giao tiếp như những anh chị lớn mà tôi đã gặp ở cổng trường dạy trẻ điếc trước đây. Cô H. nối là các anh chị đó phải dung ngôn ngữ ký hiệu vì trước đây các anh chị không được may mắn như cháu, không được “can thiệp sớm” đấy…