Trang chủ » Chia sẻ
Chia sẻ

Nỗi niềm một người cha

Cháu Phan Thành T – con trai chúng tôi được sinh ra vào mùa xuân năm 2003, khi sinh ra cháu là một bé trai khỏe mạnh, trắng trỏe với niềm vui tràn đầy. Chúng tôi chăm sóc cháu thật chu đáo. Mẹ cháu không đủ sữa cho cháu bú, chúng tôi mua thêm sữa bột cho cháu ăn, cứ 20 đến 25 ngày cháu ăn hết một hộp PFASEVEN của Nhật của DUMEX với giá 35.000đ đến 37.000đ, khi sáu tháng tuổi cháu nặng 9.5 kg.

 Cứ như vậy niềm vui được nâng lên, chúng tôi miệt mài lao động củng cố nền kinh tế gia đình và nuôi cháu. Khi qua 7 tháng tuổi chúng tôi thắc mắc vì sao cháu cười tít khi nhìn mọi người, còn khi quay đi tiếng gọi không làm cháu để ý. Lúc đó chúng tôi mới cho rằng cháu ngây thơ chứ không nghĩ rằng cháu không nghe được …

Khi cháu đầy 12 tháng tuổi, nỗi lo của chúng tôi cứ tăng dần. Lúc này, có người giới thiệu chúng tôi đến Trung tâm can thiệp sớm cho trẻ khiếm thinh. Vào ngày hẹn, ngoài trời going bão nhưng chúng tôi vẫn đưa cháu đi, bởi vì cơn bão kia còn nhỏ hơn cơn bão đang giày xéo tim gan chúng tôi. Thật choáng váng khi các thầy cô ở đây khẳng định cháu bị điếc ở mức 3 …Trở về nhìn nụ cười ngây thơ của cháu chúng tôi chỉ biết khóc. Sung sướng bao nhiêu khi cháu sinh ra khỏe mạnh thì giờ đây nỗi buồn tràn xuống bấy nhiê. Bạn bè ăn ủi, động viên, còn các cụ thì than thở cho số phận của chúng tôi. Cả nhà bàng hoàng suy sụp. Không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề như có đám tang. Tôi tự trách mình đã sinh ra đứa con tật nguyền. Giá như tôi chết đi mà đổi lại cho con tôi không bị điếc tôi cũng bằng lòng …

 

Thế rồi, tôi được các cán bộ của Trung tâm can thiệp sớm tận tình hướng dẫn cách giáo dục tại nhà cho cháu. Tuy trong lingf đau khổ song đã hé lên một tia hy vọng: “ Con mình sẽ nghe và nói được”. Mọi người trong gia đình đã bình tĩnh trở lại. Mỗi người đều là bạn thân của cháu, tạo cơ hội chơi và nói chuyện với cháu. Sau 3 tháng cháu đã phản hồi với âm thanh. Cháu nghe thấy tiếng tàu chạy xình xịch qua nhà và chạy ra vẫy, nghe và cố bắt chước tiếng chó sủa, gà gáy ... Niềm vui nho nhỏ ấy đã khích lệ chúng tôi càng quyết tâm hơn.

 Máy trợ thính của cháu được kiểm tra lien tục. Cháu đeo máy suốt ngày, cháu chỉ chịu để mẹ tháo máy ra khi đã ngủ say. Sau 5 tháng cháu bắt đầu bi bô “a”, “ba ba”, “măm măm” … Cứ như vậy niềm vui ngày một nhân lên. Hy vọng ngôn ngữ của cháu Thành T cũng được đong đầy theo năm tháng.

Để có được kết quả như ngày hôm nay, gia đình không quên được các thầy cô ở Trung tâm. Mọi buồn vui trong công việc cũng như sự tiến bộ của cháu và gia đình tôi đều được chia sẻ và cảm thông. Tập tài liệu về can thiệp sớm mà các cô cung cấp cho chúng tôi là bảo bối không thể thiếu để gia đình chúng tôi tiếp tục kiên nhẫn đưa cháu vào đời. Tôi rất vui vì sự tiến bộ của con tôi …”